Vân Phi Tuân nghiến răng ken két: “Cái tên Ngọc Dung này… ta thật muốn giết hắn!” Giọng hắn lại mang cái vẻ ghen hờn, trẻ con như trước, khiến Tô Liên Y vừa buồn cười vừa bất lực.
“Phi Tuân, chớ nóng. An Liên chết rồi, kế hoạch vẫn có thể thay đổi. Nhưng nếu ngươi giết Ngọc Dung, thì mọi thứ đều tiêu tan.”
Hai người từng cùng trải qua sinh tử, hiểu nhau đến tận xương tủy. Vân Phi Tuân khâm phục trí tuệ của nàng, đã quyết định thì hắn chỉ còn biết nghe theo.
“Liên Y…” Giọng hắn nghẹn lại: “Ta đi đây. Nàng… bảo trọng.”
Tô Liên Y khẽ gật đầu, đáp nhẹ: “Ừ… ngươi cũng vậy.” Rồi sau một thoáng im lặng, nàng cúi đầu, giọng nhỏ hơn cả tiếng muỗi: “Ta sẽ nhớ ngươi… từng khắc, từng giây.”
Tiếng nhỏ đến nỗi gió thổi cũng cuốn đi, nhưng Vân Phi Tuân vẫn nghe rõ ràng. Trái tim hắn như tan chảy.
“Ta cũng vậy. Ta yêu nàng… mãi mãi. Giờ ta buông tay, nàng cẩn thận nhé.” Hắn vừa dứt lời, liền giả bộ như kẻ bắt cóc, mạnh tay đẩy nàng ra trước, rồi xoay người bỏ chạy. Bóng hắn vun vút lao đi, nhanh như gió, chỉ trong chớp mắt đã biến mất giữa màn đêm.
Trông thì có vẻ Tô Liên Y bị đẩy ngã thảm hại, nhưng thật ra cú đẩy ấy đầy kỹ xảo, nàng không hề bị thương.
Đám thị vệ ào tới, Ngọc Dung đích thân xuống xe, Chu Lập vội vã đỡ lấy hắn.
“Tiểu Liên! Ngươi không sao chứ!?” Ngọc Dung cuống quýt hỏi.
Dưới màn tóc rối bời, khóe môi Tô Liên Y khẽ nhếch lên một nụ cười kỳ dị, chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5298026/chuong-386.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.