Tô Liên Y ngẩng đầu, thấy Ngọc Dung khoác áo choàng gấm nhạt màu, có thêu hoa văn ẩn, đang từ xa đi lại. Thì ra hắn vẫn luôn đích thân giám sát việc dựng đàn. Tô Liên Y không khỏi thầm khâm phục, quả thật, kế hoạch mà Ngọc Dung định ra, luôn được thực thi nghiêm ngặt, không chệch một bước. Mọi việc chu toàn hôm nay đều là công lao hắn.
Tô Liên Y mỉm cười nói: “Trời thu hanh khô, các thị vệ lại phải thức đêm, ta sợ mọi người sinh hỏa trong người nên nấu ít nước kim ngân hoa và bạc hà pha trà, mang tới để giải nhiệt.”
Ngọc Dung vốn am hiểu y lý, nghe xong liền hiểu ngay tác dụng của thứ trà ấy, trong lòng không khỏi kinh ngạc và cảm động. Hắn thấy trên vai Tô Liên Y khoác tấm sa đỏ từng dùng để trang trí trong phòng An Liên, liền khẽ nhíu mày, bước đến gần: “Đêm lạnh, đừng đi lại nhiều. Nhỡ bị cảm thì sao?” Nói rồi, hắn cởi áo choàng của mình, tự tay khoác lên vai Tô Liên Y.
Đám thị vệ đứng cạnh thấy vậy, đều lặng lẽ tránh ra vài bước. Trong lòng tuy có chút tiếc nuối, nhưng ai cũng hiểu rõ, một cô gái thông tuệ, thanh khiết như Tiểu Liên, không phải người phàm tục như bọn họ có thể với tới.
Trên vai ấm áp, song trong lòng Tô Liên Y lại thoáng ngượng ngùng.
“Không, chiếc áo choàng này…” Nàng định từ chối.
“Không được phép từ chối ta.” Ngọc Dung thấp giọng nói.
Tô Liên Y khẽ sững người, theo bản năng liếc quanh tìm bóng Vân Phi Tuân. Không thấy hắn đâu, nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5298015/chuong-375.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.