Thôn Ngọa Long nhờ địa thế đặc biệt, khí hậu ôn hòa, nên tuy đã sang thu nhưng không khí vẫn ấm áp, cây cối xanh tốt, trái ngược hẳn với vẻ tiêu điều của thôn Mã Gia.
Tô Liên Y bước ra khỏi doanh trại bận rộn, dạo quanh khu rừng nhỏ bên cạnh, coi như tranh thủ đôi chút thảnh thơi giữa những ngày căng thẳng.
Nếu hỏi nàng có lo rằng Vân Phi Tuân sẽ bị An Liên quyến rũ hay không, thì đáp án là… hoàn toàn không. Đó là niềm tin nàng dành cho Vân Phi Tuân, cũng là niềm tin vào chính con mắt nhìn người của mình. Nói thẳng ra, nàng cho rằng An Liên chẳng đủ tư cách làm đối thủ của mình.
Tuy vậy, nhớ lại cảnh vừa rồi, trong lòng nàng vẫn thấy rờn rợn. Loại mê hương kia tuy không mạnh bằng long tiên hương từng bị hãm hại trong cung, nhưng dược tính cũng chẳng hề nhẹ. Đừng nói Vân Phi Tuân hít phải nhiều, ngay cả nàng, chỉ ngửi chút ít thôi mà vẫn cảm thấy hơi khó chịu.
Khoan đã… Vân Phi Tuân đâu rồi?
Tô Liên Y sực tỉnh, dừng bước, lo lắng ngoái nhìn về phía doanh trại. Dược của nước Loan tuy không đến mức kỳ quái như trong truyện võ hiệp. Ng nếu không “âm dương điều hòa” thì sẽ tẩu hỏa nhập ma, nhưng nếu trong thuốc có lẫn chất k*ch th*ch, người trúng phải rất dễ mất kiểm soát.
Đang định quay lại tìm, bỗng nàng cảm thấy có người nắm chặt lấy tay mình, kéo mạnh một cái. Lực kéo ấy vô cùng lớn, mà nàng lại hoàn toàn không đề phòng, liền bị giật ngã vào một vòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5298014/chuong-374.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.