Phòng nghỉ của Thánh nữ An Liên lúc này hỗn độn như bãi chiến trường. Hiển nhiên, không lâu trước đó nàng ta đã nổi một cơn thịnh nộ dữ dội.
Dưới đất còn loang lổ vết máu, là máu của Tôn bà bà. Bà ta vừa bị Thánh nữ ném chén sứ trúng trán, dù đang cố ép khăn lên vết thương, máu vẫn chảy không ngừng. Vết thương ấy rõ ràng rất nặng, nhưng Tôn bà bà chỉ dám quỳ trên nền đất, không thốt một lời.
Ngoài bà ta, còn có hai nam nhân khác mặc quần áo mỏng manh, cũng đang quỳ rạp trên tấm thảm. Trên mặt, trên người, chỗ nào lộ ra da thịt đều chi chít vết bầm tím. Có thể tưởng tượng được, cơn giận của An Liên đã trút xuống họ nặng nề đến mức nào.
“Tiểu Liên… đúng rồi, Tiểu Liên!” An Liên đột nhiên nhớ đến cô gái khôn khéo kia, như người sắp chết đuối nắm được cọng rơm cứu mạng: “Mau, mau đi gọi Tiểu Liên tới cho ta! Nhanh lên!”
Thị vệ ngoài cửa lập tức hoảng hốt chạy đi, lao thẳng đến trướng của dân làng Ngọa Long để tìm Tô Liên Y, sợ rằng vị “cứu khổ cứu nạn” kia mà không đến, lát nữa lửa giận của Thánh nữ sẽ cháy đến thân họ.
Khi thị vệ đến nơi, Tô Liên Y vừa dặn dò bệnh nhân xong: uống thuốc, nghỉ ngơi, vận động nhẹ thì đã phải vội thu dọn hòm gỗ, theo họ trở về.
…
Khi bóng dáng nàng xuất hiện trong trướng của An Liên, Tôn bà bà cùng hai nam thị vệ bị thương như gặp được Bồ Tát giáng thế, chỉ thiếu nước quỳ xuống dập đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5298003/chuong-363.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.