Giờ Sửu là lúc người ta ngủ say nhất, khắp doanh trại im phăng phắc, đến cả lính gác cũng lén ngủ gật.
Tô Liên Y vừa gặp Vân Phi Tuân trở về, bước vào trướng thì thấy Ngọc Dung ngồi yên trong đó, có thể tưởng tượng được nàng kinh hãi đến mức nào.
“Ngọc hộ vệ, sao ngài còn chưa nghỉ?” Dù cố giữ bình tĩnh, tim nàng vẫn đập loạn: Sợ rằng thân phận của mình và Vân Phi Tuân bị lộ, hỏng cả đại sự.
Ngọc Dung hơi nheo đôi mắt phượng, hàng mi đan chéo, trong đáy mắt lóe lên ánh nhìn khó đoán: “Trễ thế này, ngươi đi đâu về?”
“Đến chỗ Lý bà bà.” Tô Liên Y đáp.
Ngọc Dung đặt chiếc bánh bao đang cầm xuống, cầm lấy con dao nhỏ của nàng, thong thả nói: “Tiểu Liên, có vài chuyện, giờ ngươi nói ra vẫn còn kịp. Nếu ta cho cơ hội mà ngươi vẫn không nói, đợi đến khi chuyện vỡ lở thì không thể cứu vãn. Ngươi hiểu lời ta chứ?” Giọng nói nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa đe dọa lạnh lẽo.
Tim Tô Liên Y thắt lại, đúng là sợ gì đến nấy.
Không khí trong trướng chùng xuống, chẳng ai nói lời nào.
Khóe môi Ngọc Dung khẽ nhếch lên, nhưng ánh mắt hẹp dài kia lạnh như băng, không hề có chút ý cười.
Tô Liên Y cụp mắt, dáng vẻ giống hệt cô gái nhỏ vừa phạm lỗi, chỉ dám nhìn chằm chằm xuống mũi giày mình.
“Sao? Không dám nhìn ta à? Chột dạ?” Lâu sau, Ngọc Dung cười khẩy.
Tô Liên Y do dự, rồi mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn hắn. Chỉ thấy người đàn ông gầy cao, vận một bộ y
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5298002/chuong-362.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.