Ngay khoảnh khắc Thánh Nữ buột miệng nói ra hai chữ “Chủ Thượng”, từ góc phòng đột nhiên xuất hiện một người: “Thánh Nữ đại nhân vất vả rồi, thuộc hạ đề nghị Thánh Nữ đại nhân nghỉ ngơi vài hôm rồi hãy lên đường.”
Tô Liên Y quay đầu theo giọng nói, thấy một nam tử trẻ tuổi, y phục xanh biếc, dáng người cao ráo, thẳng tắp. Khuôn mặt hắn thanh tú, sạch sẽ, lông mày và đôi mắt đều thanh mảnh, toát ra một cảm giác như thể không màng thế sự.
Quay đầu nhìn Thánh Nữ, chỉ thấy nàng ta đã không còn vẻ hoảng loạn lúc ban đầu, thần sắc ổn định hẳn. Nàng khẽ mỉm cười, thong thả nói với tên thị vệ đến bẩm báo: “Làm theo lời Ngọc Hộ Vệ nói đi, ngươi trước tiên an trí những dân làng từ thôn Ngọa Long đến cầu cứu, sau đó bổn tọa sẽ tự mình định đoạt.” Giọng điệu không nhanh không chậm, khí thế trầm ổn, ung dung.
Lông mày Tô Liên Y khẽ động, lại len lén đưa mắt nhìn về phía nam tử áo xanh kia. Ngọc Hộ Vệ, hắn là ai? Tại sao một Thánh Nữ đang hoảng loạn, vừa nhìn thấy hắn lại như được trấn tĩnh ngay? Tuy nàng chưa rõ thân phận của người này, nhưng có thể khẳng định một điều: hắn chính là một trong những kẻ đứng sau màn.
Tên thị vệ kia rời đi, nam tử áo xanh sâu sắc liếc nhìn Tô Liên Y một cái. Tô Liên Y lập tức giả vờ như vô tình chạm phải ánh mắt hắn, rồi hoảng hốt cúi gằm đầu, hành lễ với vẻ sợ sệt, mong rằng với dáng vẻ ngây ngô như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5297982/chuong-342.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.