Tô Liên Y vốn chưa từng hy vọng vị Thánh nữ kỳ quái này sẽ thật lòng từ bi mà thu nhận nàng. Nàng đã chuẩn bị sẵn ba kế sách, khi thì cầu xin, khi thì uy h**p, khi thì nịnh bợ hoặc thuyết phục. Không ngờ kế sách đầu tiên còn chưa thi triển xong, nàng đã được giữ lại rồi.
Lần đầu tiên, Tô Liên Y hoàn toàn sững sờ, kinh ngạc ngước mắt nhìn Thánh nữ trước mặt. Trong khoảnh khắc ấy, nàng bỗng cảm thấy mình không thể nhìn thấu nữ nhân này. Chẳng lẽ… tất cả vẻ phù hoa chỉ là lớp vỏ bọc, còn bên trong là một tâm cơ thâm sâu khó lường?
An Liên đắc ý ngẩng cao cằm, cố ý liếc về phía bóng áo xanh nơi góc trướng, ánh mắt đầy thách thức.
Ngọc Dung cứng đờ tại chỗ, cặp mắt dài hẹp tràn đầy lửa giận, hung hăng trừng lại nàng ta.
Trong lòng An Liên lập tức thấy hả hê, bao nhiêu uất ức và khó chịu những ngày qua như được quét sạch.
Bóng áo xanh dần biến mất khỏi tầm mắt, tâm tình An Liên càng thêm vui vẻ: “Ngươi là Tiểu Liên phải không? Yên tâm ở lại bên cạnh ta tu hành đi. Về chuyện ở Từ phủ, ta sẽ sai người xử lý. Còn về khế ước bán thân của ngươi, ta cũng sẽ phái người đi chuộc lại.”
Tô Liên Y cố bình tĩnh, lập tức dập đầu cảm tạ liên hồi: “Tiểu Liên xin đa tạ ân đức cao dày của Thánh nữ, nguyện làm trâu ngựa báo đáp ơn cứu giúp này.” Trong lòng nàng vẫn đầy nghi hoặc, vì sao Thánh nữ đột nhiên lại chịu giữ nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5297981/chuong-341.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.