Trong đại sảnh tri phủ thành Đông Ô, không gian tĩnh lặng như tờ.
Từ Văn Thành ngồi thẳng lưng trên ghế chủ vị, bàn tay đặt lên bàn, dưới tay là túi chẩn mạch. Thân hình ông ta gầy gò, râu tóc hoa râm, gương mặt đầy những nếp nhăn hằn sâu, toát lên vẻ tuổi già sức yếu.
Bắt mạch cho ông ta là một bàn tay trắng trẻo, thon dài, đẹp đến mức khiến người khác phải ngẩn ngơ. Nhưng vì “thân phận đặc biệt”, người này không thể ngồi cạnh ông ta mà chỉ nửa quỳ, giữ tư thế có phần kỳ lạ.
Sau một lúc, Tô Liên Y thu tay về, thần sắc bình thản nhưng trong lòng đã nắm rõ tất cả. Chờ Từ Văn Thành rút tay lại, nàng cũng cẩn thận thu túi chẩn mạch về.
Trân thị ngồi bên, lòng đầy lo lắng. Bà hiểu rõ lão gia chỉ giả bệnh để trốn tránh trách nhiệm, mà thầy thuốc thì làm sao bị lừa được. Nếu Từ di nương nói với Vân Nguyên soái, rồi tin tức truyền đến tai Hoàng thượng, liệu lão gia có bị trị tội không? Ông ta đã già yếu, nếu thật sự bị phán tội thì hậu quả sẽ ra sao? Nghĩ đến đây, mắt bà đỏ hoe, cúi gằm xuống không dám nhìn ai.
“Thế nào rồi?” Từ di nương cũng thấp thỏm không yên. Trong lòng bà rối bời, dù Từ Văn Thành là thân thích và từ nhỏ đối xử với bà không tệ, nhưng bà vẫn lo ông ta thực sự cấu kết với thế lực nào đó, tham ô vơ vét. Bà âm thầm cầu mong ông ta thật sự chỉ là sức khỏe suy yếu.
Ánh mắt Từ Văn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5297965/chuong-325.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.