Từ phủ.
Nửa canh giờ sau, Từ di nương chỉnh trang y phục, cùng Tô Liên Y mang lễ vật và dẫn vài thị vệ, lên xe đến phủ của Từ Văn Thành, tri phủ thành Đông Ô.
Lúc này, Từ Văn Thành vừa từ nha môn về, đang được nha hoàn và phu nhân hầu hạ thay quan phục. Ông ta mặc thường phục, ngồi xuống sảnh, thưởng thức chén trà ô long ướp lạnh mà mình yêu thích.
Chính thất của Từ Văn Thành - Trân thị đã gần sáu mươi tuổi. Khác với các phu nhân ở kinh thành, vóc dáng bà thấp, hơi mập, gương mặt tròn đầy nếp nhăn, đôi mắt cong như trăng khuyết, trông hiền hậu nhưng thiếu phần trẻ trung.
Bà lo lắng nói: “Lão gia, hôm nay thiếp nghe nói lại có nhiều dân rời thành Đông Ô chạy về phía tây tránh nạn đói. Người trong thành càng lúc càng ít.”
Từ Văn Thành không đáp, chỉ cúi đầu uống trà, chăm chú nhìn chiếc ấm tử sa trong tay như bảo vật.
Thấy phu quân im lặng, Trân thị thở dài, tiếp tục nói: “Nghe nói thế lực Phụng Nhất giáo ngày càng lớn. Hôm nay lại kéo thêm một nhóm tín đồ từ huyện bên cạnh về đây. Thiếp sợ sau này càng khó kiểm soát, gây nguy hiểm cho cả Loan quốc…”
“Câm miệng!” Từ Văn Thành quát lớn, ném mạnh ấm trà xuống bàn, nước văng tung tóe.
“Đàn bà chỉ biết quanh quẩn trong nhà thì biết gì mà nói! Ai bảo Phụng Nhất giáo là tà giáo? Không hiểu thì đừng nói bậy. Thấy rảnh thì đi tụng kinh, bái Phật đi, đừng lải nhải làm ta bực!” Nói xong, ông ta đứng dậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5297964/chuong-324.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.