Trên đại điện, văn võ bá quan đều sững sờ, há hốc miệng không thốt nên lời. Vị Tư Mã Thu Bạch học vấn uyên bác này… vừa mới gọi “sư phụ” sao?
Nếu bọn họ không nhớ nhầm thì, ngự sử Tư Mã vốn là đệ tử của Ngô Thái Phó, mà Ngô Thái Phó đã qua đời từ năm ngoái rồi. Vậy vị “sư phụ” mà hắn vừa nhắc tới là ai đây?
Tô Liên Y chỉ hận không thể tìm một cái lỗ để chui xuống.
Nàng hoàn toàn không quen… người này!
Tư Mã Thu Bạch là một trong số ít quan viên trẻ tuổi được Hạ Dận Tu bồi dưỡng sau khi đăng cơ. Hắn được Hoàng thượng vô cùng kỳ vọng, lại bởi tính cách thanh liêm, công chính mà được đặc biệt coi trọng. Có thể nói, trước khi đưa hắn lên vị trí hiện tại, Hoàng thượng đã tra xét đến tận mười tám đời tổ tông nhà hắn. Thế nhưng chưa từng nghe qua ngoài Ngô Thái Phó, Tư Mã Thu Bạch còn có một vị sư phụ nào khác!
“Ái khanh.” Hạ Dận Tu nhướng mày hỏi: “Vị sư phụ trong lời của khanh, rốt cuộc là ai?”
Lưng Tô Liên Y toát đầy mồ hôi lạnh, nàng quay đầu, trừng mắt cảnh cáo Tư Mã Thu Bạch, ý bảo hắn tuyệt đối không được nói ra!
Mọi người đều nói “cây cao đón gió, chim ra khỏi đầu liền bị bắn”, nàng hiện giờ chẳng những đã lộ đầu, mà ngay cả cái mông cũng phơi ra rồi! Nàng tuyệt đối không thể bị đẩy lên đầu ngọn sóng gió thêm lần nữa.
Nhưng Tư Mã Thu Bạch chẳng hề hay biết, thành khẩn cúi lạy thật sâu: “Khởi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5297949/chuong-309.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.