Chiều tối hôm đó, Tô Liên Y ngồi trên xe ngựa rời khỏi Thương bộ. Người đánh xe hỏi nàng muốn đến phủ công chúa hay về Vân phủ.
Từ khi Phiêu Kỵ tướng quân rời kinh, Tô Liên Y gần như dành phần lớn thời gian ở phủ công chúa. Nói phủ công chúa là nhà nàng cũng không sai.
Quả nhiên, lần này, Tô Liên Y suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn quyết định đi phủ công chúa.
Xe ngựa phi nhanh trên con đường dần vắng bóng người. Chẳng mấy chốc đã đến trước cổng phủ công chúa. Tô Liên Y vén rèm vừa xuống xe, liền thấy một người dáng vẻ cao ráo đang đi đi lại lại trước cổng phủ công chúa. Trong tay còn ôm một vật hình trụ tròn. Tô Liên Y thấy vậy sững sờ, thầm nghĩ, chẳng lẽ Tư Mã Thu Bạch tìm nàng để thẩm định tranh lại thành nghiện rồi sao?
Bức tranh lần trước không biết nàng đã lừa dối qua loa thế nào, lần này thì làm sao đây? Khó xử quá!
Tư Mã Thu Bạch quay đầu lại, nhìn thấy Tô Liên Y vừa xuống xe ngựa, mừng rỡ, vội vàng chạy lại mấy bước, trước mặt tất cả người hầu trong phủ công chúa và người qua lại, hắn cúi người thật sâu hành lễ với Tô Liên Y.
“Sư phụ, đệ tử Tư Mã Thu Bạch có lễ.”
Mọi người đều kinh ngạc. Chẳng mấy chốc, xung quanh đã có người dừng lại xem. Tư Mã Thu Bạch này là người đứng đầu trong Tứ đại công tử ở kinh thành, tài hoa hơn người. Nhưng giờ lại gọi quận chúa Liên Y là sư phụ, chuyện gì thế này?
Tô Liên Y
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5297948/chuong-308.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.