Một người nào đó tình cờ dạo chơi quanh đây, ngẫu nhiên nhìn thấy hai kẻ gặp nạn, liền nổi hứng nghĩa hiệp, nhấc tay tương trợ? Tôi lẩm bẩm hỏi.
-có thể là ai chứ?
-ai biết đâu, miễn không phải kẻ địch thì tốt rồi.
Tôi gật gật, nói cũng phải, lúc đó cả hai chúng tôi vẫn còn nằm trong phạm của vụ nổ, nếu không nhờ được kịp thời mang ra đây, hẳn bây giờ đang bị chôn thân dưới đống gạch đổ vỡ.
Lại đưa mắt nhìn khu vực bốc cháy dữ dội, khói đen bốc cao nghi ngút như cháy rừng diện rộng chui qua những ô cửa trấn song thông gió đặt gần trần, từ bên trong vang vọng lại sự sụp đổ .Bệnh viên xây kín mít, giống như những khối hộp xếp chồng nên nhau, thi thoảng có xen lẫn mấy cái lỗ nho nhỏ bằng hai bàn tay người làm nơi gió lưu thông qua lại, như thể nhà tù .
Ừ nhỉ, dĩ nhiên là phải vậy rồi, nó nằm trong khuôn viên nhà tù, hiển nhiên lối kiến trúc cũng phải u ám đơn điệu. Đột nhiên giật mình sực nhớ tới điều gì, tôi vội hỏi.
-Phong Linh, lão Tống Trung đâu, sao cậu không kéo lão ra?
Gã kỳ quái quay sang nhìn, thấy thế tôi giải thích thêm.
-Lão Tống Trung giám đốc nhà tù Bàn Cẩm mà tôi đặt trên xe đẩy ấy?
Phong Linh lắc nhẹ đầu.
-Làm gì có người nào, tôi nhớ Tiểu Đăng trói lão ấy trong phòng nghỉ giành riêng cho lão mà.
-ừ ,đúng là thế, nhưng sau đó chúng ta bỏ đi, có khả năng tên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-huyen-dia-hoang/3101634/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.