Một tiếng “tách, tách” rồi hàng loạt âm thanh ríc rắc nứt vỡ dưới chân truyền lên, tôi chao đảo hụt hẫng, rơi nhanh xuống...
Tôi không hoảng loạn, không kinh hãi, đặt tay lên ngực, chỗ trái tim, lúc đập lúc không...
Cảm xúc là thứ dư thừa, vốn không nên tồn tại, ít nhất là đối riêng tôi...như thế, đối mặt với những sự việc không ngừng biến hóa khó lường sẽ dễ dàng chấp nhận, ung dung ứng phó.
Mắt vẫn không nhìn thấy ngoài bóng tối thăm thẳm ngự trị, rơi mãi rồi cũng tới lúc ngừng lại, lưng đập xuống bề mặt lồi lõm cứng mềm đan xen, sau đó lăn lăn theo độ dốc tiếp tục trượt dài.
Tôi không quan tâm mình sẽ ở trong tình trạng chật vật này đến bao giờ, bởi vì ...thân xác này không mang tới đau đớn...cũng không có lý do gì khiến bản thân cần khẩn trương chấm dứt.
Cứ thế này mãi, không sao cả...vốn mỗi một cử động, đều là bản năng chỉ huy, không có mụch đích.
Một kẻ không có khái niệm gì hết, có khác chi con búp bê vô tri vô giác, ngay đến linh hồn bên trong cũng bị xích sắt ngàn cân giam giữ.
Vùng vẫy là vô ích...vậy thì cứ ngoan ngoãn diễn cho tốt vai trò một thứ bị không thời gian lãng quên.
Như một bịch rác đập vào bịch rác khác thì dừng lại, tôi bất động hồi lâu, cuối cùng mắt cũng thích ứng được với nơi không gian thiếu thốn nguồn sáng.
Lồm cồm bò dậy, mới bước được một bước đã đứng không vững mà ngã ngồi xuống. Đưa tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-huyen-dia-hoang/3101630/chuong-69.html