Chung Niệm nhìn về phía cửa, thấy được người đang bước vào.
Là Diệp Đình Thâm.
Chung Niệm là một người tuyệt đối, không thích dây dưa dài dòng, sảng khoái nói từ bỏ tất nhiên sẽ không có thêm ý nghĩ gì, tuy lúc gặp khuôn mặt của Diệp Đình Thâm, trong lòng có chút khổ sở nhưng đó cũng chỉ là cảm giác thoáng qua.
Thầm hít sâu một hơi, Chung Niệm rời khỏi cái ôm của Lục Khinh Lan, nhìn ra phía cửa một cái, sau đó dùng một nụ cười chân thành nhất, giòn giã gọi:
"Tứ ca!"
Diệp Đình Thâm dừng bước chân lại, đáy mắt nhanh chóng có một tia kinh ngạc, thần bí nhìn về phía Chung Niệm một chút, trong lòng anh liền hiểu rõ, ánh mắt đầy thâm ý tựa như trước đây:
"Ừm, Niệm Niệm."
Chung Niệm sững sờ, dưới cái nhìn quen thuộc của Diệp Đình Thâm, bỗng nhiên bản thân như bừng tỉnh đại ngộ, có lẽ lúc trước tứ ca đã sớm biết mình có ý nghĩ không phải tình anh em với anh ấy, nhưng anh đã lựa chọn không nói, là vì tin tưởng rằng sẽ có một ngày mình thấy rõ điều đó.
Nụ cười vừa rồi của Diệp Đình Thâm cũng cho thấy lựa chọn vừa rồi của Chung Niệm là chính xác, nếu không, cái mất đi sẽ không chỉ mỗi một phần tình cảm của Lục Khinh Lan, mà còn có tình cảm thân thuộc nhiều năm giữa Chung Niệm và Diệp Đình Thâm.
Chung Niệm cảm thấy rất may mắn khi mình không bị mù quáng.
"Đình Thâm, anh tới rồi!" – Lục Khinh Lan đứng lên, biểu hiện như trước, chuyện vừa rồi nói với Chung Niệm, cô sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-hon-tham-ai/1081020/chuong-302.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.