Ánh mắt Tô Mặc khẽ chớp, đảo qua khuôn mặt đối phương.
Dạ minh châu hiển hiện rõ dung mạo xuất chúng của hắn, như hoa trong gương, trăng trong nước, chạm vào một cái sẽ biến mất. Trái tim Tô Mặc nhảy lên thình thịch, nói khe khẽ: “Ta nhớ rõ chàng dùng bữa càng ngày càng ít đi.”
Sư Anh kìm lòng không được cười, gió đêm thoảng qua, hắn ngửi thấy mùi thơm rung động lòng người tỏa ra từ nữ tử trước mặt, sắc mặt dịu dàng nói: “Không sai, thân thể của ta không cần ăn nhiều. Bản thể ta thích hợp xuất hiện vào ban ngày, còn phần bóng lại thích hợp ban đêm. Nhưng ta đều xuất hiện ở bên ngoài không phân biệt ngày đêm. Nguyệt Ảnh thuật, tên như nghĩa, đều liên quan đến ánh trăng, cơ thể của ta hồi phục thể lực dựa vào ánh trăng.”
“Ánh trăng?” Ánh mắt Tô Mặc hơi rung động, chợt nhớ tới hai mặt trăng của Yêu giới.
Thông minh như nàng, đương nhiên phát hiện ra thứ khác biệt lớn nhất ở đây.
Ánh mắt Sư Anh thanh lệ, chậm rãi nói tiếp: “Đúng! Hai mặt trăng có thể giúp ta khôi phục rất nhanh.”
Tô Mặc trầm ngâm, ánh trăng phủ lên khuôn mặt mỹ lệ của nàng một tầng màu bạc lung linh, ôn nhu nói: “Ban ngày chàng mang theo dù hóa ra hữu dụng như vậy?”
Sư Anh lập tức cười: “Không sai, dù sao ta cũng chỉ là bóng, ban ngày không thích hợp ra ngoài. Vậy nên phải che dù, bởi vì bóng không có bản thể, đứng dưới ánh mặt trời sẽ dần tiêu tán. Hơn nữa chiếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-ha-de-nhat-yeu-nghiet/2408296/chuong-111-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.