Bình minh ló dạng, những tia nắng vàng óng đầu tiên len lỏi qua những lỗ thủng trên mái nhà, chiếu rọi vào căn phòng đã biến thành một đống đổ nát. Bụi bặm bay lơ lửng trong không khí, lấp lánh như những vì sao nhỏ. Mùi máu tanh, mùi ma khí và mùi hôi thối của độc dược vẫn còn vương vấn, tạo thành một thứ hỗn hợp khó ngửi.
Trần Trường Sinh ngồi bệt trên một mảnh ván gỗ còn nguyên vẹn, lưng dựa vào bức tường loang lổ. Hắn đã thức trắng đêm. Không phải vì hắn không buồn ngủ, mà là vì hắn không có chỗ để ngủ. Cả căn phòng bừa bộn, thi thể của ma tu nằm la liệt, hắn thật sự không có can đảm để nằm xuống giữa khung cảnh kinh dị này. Hắn chỉ có thể ngồi đó, mệt mỏi chờ trời sáng, trong đầu không ngừng oán thán số phận hẩm hiu của mình.
Lâm Phong thì khác. Sau khi được Trần Trường Sinh giúp đỡ, y đã ngồi xếp bằng ở một góc tương đối sạch sẽ, bắt đầu vận công trị thương. Vết thương do Thi Độc Chỉ gây ra vô cùng bá đạo, độc tố không ngừng ăn mòn linh lực và sinh cơ của y. Nhưng Lâm Phong không hề nản lòng. Trong đầu y lúc này, không phải là sự đau đớn của thể xác, mà là những hình ảnh về trận chiến đêm qua, đặc biệt là những cú đấm tưởng như bình thường nhưng lại ẩn chứa đại đạo của"tiền bối".
Mỗi một chi tiết, mỗi một động tác của Trần Trường Sinh đều được y tua đi tua lại trong đầu hàng trăm lần.
Tại sao tiền bối lại đứng yên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-ha-de-nhat-bao-cat/5059553/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.