Đã được một thời gian kể từ ngày Trác Phàm bắt đầu rời Huyết Vân Sơn để tìm cách cứu Bạch Vân Vân nhưng đến nay vẫn chưa hoàn thành.
Hiện giờ chỉ còn cách đích đến một chút nữa thôi, hắn chắc chắn bên dưới Tuyết Thanh Sơn này quả thật tồn tại nơi gọi là Băng Hỏa Lưỡng Cực Cốc bởi vì cảnh vật hoàn toàn giống với những gì Thanh Viêm Hỏa Phương miêu tả.
Trác Phàm trong cơ mê gào lên từng tiếng đau xé lòng. Hắn nghĩ đến Bạch Vân Vân đang hôn mê bất tỉnh ở nơi Thanh Viêm Hỏa Phương, lại nhớ lần đó nàng đỡ lấy một chưởng của Hoàng Phi Thanh thay hắn.
“Không! Không cần! Không cần phải làm như vậy!”
Trác Phàm la hét liên hồi rồi sực tỉnh, đập vào mắt lúc này là hình ảnh của Phương Thanh Đồng cũng đang nhìn mình. Bàn tay của hắn không biết từ lúc nào đã nắm chặt lấy bàn tay của thiếu nữ kia.
Dù là đau nhưng nàng vẫn chẳng hề kêu la một tiếng, khuôn mặt đẹp đẽ kia vẫn cứ nhìn chằm chằm người trước mắt mở miệng thơm lên tiếng.
“Trác Phàm. Ngươi sao rồi.”
Lấy lại bình tĩnh, Trác Phàm buông tay Phương Thanh Đồng ra, lúc này bàn tay trắng nõn kia đã hiện ra một chút sưng đỏ. Hắn có chút xấu hỗ tên tiếng.
“Thật xin lỗi, ta gặp ác mộng.”
“Không sao đâu.”
“Ta hôn mê đã mấy ngày rồi?”
“Được ba ngày rồi.”
Thấy Trác Phàm tỉnh dậy, Phương Thanh Đồng vui mừng ra mặt.
“Ngươi cảm thấy có chỗ nào đau nhức hay không?”
“Ta không sao, chỉ bị thương ngoài da mà thôi. Thương thế đã khỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dia-dai-dao/1204561/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.