Ngoại trừ Hoắc Vũ Cơ, mấy tên còn lại đứng ở đây đều bước lên mộ bước đôi mắt tựa hồ phát sáng. Đôi mắt hưng phấn đảo xung quanh đám đệ tử của Thiên cơ phủ.
Bất cứ tên nào thấy ánh mắt của đám người kia nhìn tới cũng đề cúi người, âm thầm cầu nguyện tổ tiên đừng có nhìn trúng mình.
Rất nhanh sau đó, hầu hết đệ tử tinh anh đã chọn được đối thủ luận bàn cho mình, chỉ còn duy nhất một người vẫn đứng đó, ánh mắt từ đầu đến cúi vẫn nhìn về phía Trác Phàm cùng Hoắc Vũ Cơ.
Đó là một nam tử tuấn tú mặc y phục màu đỏ mang phong thái lãng tử tên là Tôn Hạt. Lúc đầu hắn gia nhập vào tinh anh đệ tử đã bị vẻ đẹp của Hoắc Vũ Cơ hấp dẫn, năm lần bảy lượt ngở lời thích nàng. Thế nhưng mọi lần đều bị nàng cự tuyệt.
Hắn cho rằng bởi vì mình thực lực yếu kém cho nên không lọt vào mắt của người thương vì thế lao đầu vào tu luyện. Người ngoài cho rằng hắn là một cái cuồng tu như ai biết nguyên nhân trong đó vẫn là vì Hoắc Vũ Cơ.
Lần này xuất quan hắn đã trùng kích thất bại, tuy là như thế nhưng thực lực vẫn có chỗ tăng tiến. Hắn tin rằng lần nữa bế quan thì chắc chắn sẽ phía được bình chướng trở thành hóa hư cảnh cường giả để đứng ngang hàng với người mình ngày đêm tơ tưởng.
Ấy thế mà hôm nay, chứng kiến Hoắc Vũ Cơ tay trong tay kéo Trác Phàm đi đến ngồi cạnh, lại còn nói chuyện vui vẻ với hắn, Tôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dia-dai-dao/1204546/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.