Đến khi ánh mặt trời chói chang chiếu qua khung cửa rơi vào mắt thì Trác Phàm mới tỉnh dậy. Hắn vươn vai rồi vặn người vài cái sau đó bước ra khỏi phòng theo hành lang mà đi. Lúc này từ đằng sau hắn có tiếng bước chân vội vàng. Hắn quay lại thì thấy Bạch Gia Hân đang chạy đến đâm thẳng vào người mình ngã ra sau.
“Tên khốn nào dám chặn đường bản cô nương có tin ta…” Bạch Gia Hân còn đang định nói tiếp thì nhìn thấy Trác Phàm đang nheo mắt khiêu khích nhìn nàng như bảo “Ngươi định làm gì ta” liền đỏ mặt lách người đi.
Trác Phàm nhìn thấy nàng hôm nay hơi kì quái liền đưa tay bắt lấy tay ngọc của nàng kéo lại nói: “Có chuyện gì mà đi vội vàng thế? Xảy ra đại sự gì sao?”
Bạch Gia Hân nhìn Trác Phàm hơi ngại ngùng một chút nhẹ giọng nói: “Hôm nay người của Bát thế gia sẽ đến đây, ta muốn đi nhìn một chút phong thái của những người ấy.”
Trác Phàm cũng muốn đi gặp đám người Đường Yên Nhi nên vừa nghe Bạch Gia Hân nói thế liền vội mừng rỡ kéo nàng chạy đi.
Đường phố những ngày gần đây đều đông một cách khó thể chen đi, người ra người vào nườm nượp. Hôm nay cũng thế, nhưng lạ cái là những người ở đây không chen chúc nhau mà quỳ rạp xuống ở hai bên đường như đang chờ đợi điều gì.
Trác Phàm dắt theo Bạch Gia Hân chạy đến, từ xa, hắn nhìn thấy một chiếc kiệu tám người khiên đang đi đến. Một người thanh niên tầm hai mươi tuổi thân mặc hoàng bào bước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dia-dai-dao/1204488/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.