Dưới sự thúc giục điên cuồng của Hoàng Tiểu Dã Thương Ly đành phải liếc mắt quan tâm mục tiêu nhiệm vụ một chút.
Giống như lời nguyền vậy.
Lần nào cô gặp hắn hắn cũng bị thương a!
"Anh dọn nhà đi."
"Tôi thì có thể dọn đi đâu chứ."
Hắn một thân đầy nợ, sống ở nơi này là lựa chọn duy nhất của hắn rồi.
"Thu dọn đi."
"..." Cô nghe không hiểu lời hắn nói sao? Nhưng hắn vẫn ngoan ngoãn thu dọn.
Cô chở hắn đến một căn biệt thự nhỏ, mở cửa, kéo hắn vào, "Từ nay anh ở đây đi."
"Nhưng mà..." Hắn thấy có đồ dùng của phụ nữ ở đây, chẳng phải đây là nhà cô sao?
"Không thành vấn đề, tôi ở một mình."
"..." Đó không phải mới là vấn đề sao, cô nam quả nữ... Hắn chắc chắn không có ý đồ xấu với cô nhưng dù sao cô cũng là con gái, như vậy có phải rất tổn hại tới cô không.
"Nếu anh thấy ngại thì có thể làm việc nhà thay cho tiền thuê nhà." Như vậy cô cũng đỡ phiền a!
"Vậy...được."
Buổi tối.
Cô ở ngoài ban công gọi điện thoại rất lâu, người kia nói rất nhiều nhưng lâu lâu cô mới đáp lại vài câu vô cùng khó chịu, ví dụ như.
"Có mấy chuyện cỏn con mà anh cũng phải gọi hỏi tôi à, vậy tôi còn cần anh làm gì?"
"Cứ mua hết, lỗ cũng phải mua cho tôi."
"Không cần, trực tiếp ném vô nghĩa địa đi."
Đợi đến khi cô ngắt máy Nguyễn Luân mới dám ra ngoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dao-giang-lam/2882893/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.