...
Nguyễn Luân bị tiếng động bên ngoài làm cho tỉnh dậy.
Lúc hắn đi ra thì nhìn thấy cô đang loay hoay trong bếp. Trận địa hỗn loạn thất bát tao.
"Em đang làm gì đấy?"
Nguyễn Luân tới gần, từ phía sau như ôm như không đoạt lấy cái chảo trong tay cô.
"Nấu cơm, anh không thấy à?"
"..." Nhìn căn bếp bừa bộn vung vãi nguyên liệu nấu ăn, hắn còn tưởng cô đang hành hạ nhà bếp đấy.
"Sao em không gọi anh dậy."
Giọng cô gái hừ hừ: "Anh ngủ như chết vậy, gọi thế nào cũng không chịu dậy!"
"..." Hắn có sao? Quả thực đêm qua hắn ngủ có hơi trễ...
"Được rồi, em ra ngoài đợi đi."
Thương Ly xoay người rồi đi ra sofa, trên bàn còn có nhiều hơn vài vấp tài liệu như cái hắn thấy tối qua. Cô có nhiều tài liệu của người đàn ông khác như vậy làm gì?
Cô cũng không có ý định giấu giếm, hắn cũng không cần thiết phải hỏi.
Một lúc sau Nguyễn Luân mang hai bát mì đặt lên bàn, gọi Thương Ly ra ăn. Cô gái nhỏ nhìn bát mì lớn bốc hơi nghi ngút hai mắt liền sáng lên, vọt nhanh vào ghế bên cạnh, kéo bát mì về phía mình rồi cho từng đũa lớn vào miệng, hai má bé xinh phồng lên tròn trịa đáng yêu như chú sóc.
Khóe mắt Nguyễn Luân hiện lên ý cười, chỉ có lúc ăn cô mới đáng yêu nhất.
Cạn bát, Thương Ly mới nhớ ra một việc, ngẩn mặt lên nhìn Nguyễn Luân.
"Hôm nay anh không đi quay?"
Hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dao-giang-lam/2882856/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.