- Bức tranh này, tuy rằng tác giả không lưu lại tên gọi, nhưng ý cảnh cao xa. Chỉ cần xem một chút, sẽ cảm thấy một thảo nguyên rộng lớn đập vào mặt. Con hươu nhàn nhã ăn cỏ, hoa tranh nhau tỏa hương thơm... Ta đoán, thời điểm vị tông sư thư họa vẽ tranh, tất nhiên đứng ở trên cỏ rộng, cảm nhận được vẻ đẹp và sự yên tĩnh trước mắt, tâm tình thật tốt, mới múa bút vẩy mực, lưu lại bức tranh bất diệt này.
- Nếu quả thật muốn lấy một tên, ta cảm thấy nên gọi là... bức tranh múa bút giữa trời xanh!
Lục Tầm nói.
- Bức tranh múa bút giữa trời xanh? Không sai. Cái tên rất khí thế, tả lại đúng sự thật tâm tư của vị thư họa sư này. Một khí tức lẫm liệt, phá tan trời cao!
Điền Long tán dương.
Thấy không?
Đây mới thật sự là cao thủ thư họa. Vừa mở miệng liền nói ra ý nhị của bức tranh này, khiến người ta tưởng tượng xa vô hạn.
- Nói xong tên. Ta nói tiếp tới nội dung và bút pháp bên trong. Rất rõ ràng, bức tranh này sử dụng bút pháp song câu. Trước hết vẽ phác họa ra đường nét của vật, lại vẽ ra một ý cảnh vĩ mô. Hoa cỏ và con hươu hoang dã bố trí làm đẹp trong đó, cũng chỉ có loại cách vẽ này, mới có khả năng lộ rõ bố cục khổng lồ như vậy, ẩn chứa ý cảnh cường đại như vậy!
Hai mắt Lục Tầm tỏa sáng.
- Bút pháp song câu? Chẳng lẽ không phải là Tả Hữu Du
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dao-do-thu-quan/2301077/chuong-266.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.