- Trương Huyền tiền bối...
Thấy hai người xoay người muốn rời đi, Vân Đào vội vàng tiến về phía trước.
- Chúng ta muốn đi Thú Đường, lại không chậm trễ thời gian các ngươi tiếp tục bắt man thú nữa. Từ biệt!
Trương Huyền khoát tay áo.
Hai bên bèo nước gặp nhau, trước không đi là sợ đánh rắn động cỏ, làm chậm trễ chuyện của đối phương. Hiện tại báo Kim Thân Thiết Tiễn cũng đã bị thu phục, lý do này cũng sẽ không còn giữ được nữa, không cần thiết tiếp tục đợi ở chỗ này.
- Tiếp tục bắt...
Vân Đào không khóc.
Sát hạch thuần thú sư là có giới hạn về thời gian. Vì đuổi theo con báo Kim Thân Thiết Tiễn này đã tiêu hao gần hết thời gian. Hiện tại cho dù lại đi tìm con khác, cũng phải có thể tìm ra mới được... Lại nói, cho dù tìm được, giống như vừa rồi, trận pháp không có tác dụng, đừng nói là thuần phục, có thể sống sót hay không, cũng kó nói được.
- Tiền bối, tại hạ có thể thỉnh giáo một việc hay không?
Vứt bỏ nỗi buồn bực trong lòng, Vân Đào ôm quyền, hỏi:
- Sao?
Trương Huyền nhìn qua.
- Vừa rồi... Làm sao tiền bối biết trận pháp ta bố trí kia có vấn đề, không nhốt được con báo Kim Thân Thiết Tiễn?
Vân Đào nhìn qua.
Không riêng hắn cảm thấy kỳ quái, những người khác cũng đồng loạt đưa mắt tập trung qua. Thậm chí đôi mắt Trầm Bích Như cũng sáng lấp lánh.
Từ lời nói và việc làm, có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dao-do-thu-quan/2301008/chuong-335.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.