Được nghỉ ngơi thêm một lúc khiến tinh thần của đoàn người phấn chấn hẳn lên. Họ đã chạy không ngừng không nghỉ suốt cả đêm ngày hôm qua rồi nên bây giờ họ chắc hẳn đã cách ngôi làng kia một khoảng rất xa rồi. Chắc là sẽ không bị quỷ bà bà tìm đến đầu.
Phúc, Nam, Tuấn và Phong gấp rút chạy đi hỗ trợ mọi người dựng lều từ cành cây để làm chỗ nghỉ ngơi tạm thời.
Còn những người còn lại, ngoại trừ Hạnh ở lại chăm sóc và canh chừng Thuy đang mê man ra thì đều thay phiên nhau đi kiểm tra tình trạng thương tích của một số người trong đoàn rồi băng bó lại.
Trong quá trình chạy trốn, đoàn người đã có không ít người bị thương, nặng nhẹ đều có đủ cả. Có người bị sưng chân rất nặng, lại có người bị những viên đá sắc cạnh trên đường đi cứa đứt chân đến nỗi máu chảy không ngừng, cũng có người bởi vì chạy không ngừng không nghỉ suốt đêm mà hai chân bị tê dại, mất đi cảm giác và chưa thể đứng dậy di chuyển được ngay.
Ngoài ra, cũng có không ít người bị nhiễm một căn bệnh lạ chưa từng thấy, cơ thể bị sốt rất cao, hơn bốn mươi độ lận. Thân nhiệt cứ lúc nóng lúc lạnh, rất khó để xác định có phải là sốt rét rừng hay không. Hơn nữa, những người bệnh này thi thoảng còn xuất hiện cả triệu chứng ảo giác nữa. Họ cứ lẩm nhẩm mãi những câu hát rất rời rạc, không rõ ý nghĩa là gì.
"Ngạ Quỷ thôn hành, Dạ Đài cửu trùng.
Dạ Đài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-am-gioi-van-kiep-luu-duyen/3623277/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.