Thuỳ lấy từ trong túi ra một cái bánh mì rồi đưa cho Hạnh. "Cậu ăn tạm cái này đi!"
Hạnh run run đưa tay cầm lấy chiếc bánh từ tay Thuy rồi lí nhí nói cảm ơn.
Linh ngả người dựa lưng vào người Trang đang ngồi bên cạnh, ánh mắt lười biếng nhìn những người kia đang ăn những thứ trên bàn ăn một cách rất nghiêm túc. Quân và Phúc thì cứ chốc chốc lại ngó ra nhìn bà cụ già và hai cô gái trẻ đang đi tiếp đồ ăn cho những người kia, vẻ mặt rất u ám mà nhìn.
Nam, Tuấn, Phong, Hà và Phương thì tụm lại ngồi nói chuyện với nhau. Chẳng biết là họ đang nói cái gì nữa, Thuỳ cũng chẳng buồn quan tâm đến. Nó bây giờ đang nhớ lại cái vụ bị mấy hồn ma kia hù doạ lúc nửa đêm ngày hôm qua. Trong lòng lại không khỏi nhớ đến Kiệt. Chẳng biết sao anh lại hay xuất hiện dặn dò nói chuyện với nó thế không biết. Mà hơn nữa thì anh là ai? Tại sao lại có thể biết nhiều chuyện không chỉ về nó như thế chứ? Lại còn hay dặn dò nó đủ kiểu như vậy. Chắc thân phận của anh ta không hề tầm thường đâu nhỉ?
Đang mải miên man trong dòng suy nghĩ của mình thì bất chợt một thanh âm bất ngờ vang lên, phá tan cái bầu không khí ảm đạm không mấy bình thường của nhóm bạn trẻ.
"Chúng ta phải mau chóng nghĩ cách trốn đi thôi. Không quá ba ngày sau, bà ta sẽ bắt đầu hành động đấy!".
Trang với ánh mắt xa xăm nhìn ra bên ngoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-am-gioi-van-kiep-luu-duyen/3623267/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.