Suốt từ lúc đó cho đến gần lúc trời sáng Thuy mới chìm vào giấc ngủ tiếp được.
Trước khi rời đi, Kiệt còn cẩn thận đeo vào cổ nó một chiếc vòng. Rồi đắp lại chăn cho nó, xong xuôi rồi anh mới an tâm rời đi.
Sáng ngày hôm sau, Thuỳ vừa tỉnh giấc đã thấy các bạn ai cũng đang nhìn mình với vẻ mặt rất kì lạ. Nó cần thận quan sát mọi người kĩ càng hết một lượt, sau khi xác nhận là không có điểm bất thường mới lên tiếng.
"Mọi người dậy sớm thế làm gì? Lại còn vây quanh giường tớ nữa?"
Linh với đôi mắt mệt mỏi không có mấy sức sống nhìn Thuy nói. "Vừa nãy có hai người con gái trong đoàn của
Nam tìm đến, nói chúng ta đến nhà chính ăn sáng. Họ nói lão bà kia đã chuẩn bị thức ăn sẵn rồi."
"Bọn tớ hôm qua ngủ muộn, hồm nay muốn ngủ bù một chút, nhưng vừa mới năm giờ sáng đã bị gọi dậy rồi!". Hà bực bội lên tiếng.
"Thể sao lại vây quanh giường tớ?". Thuỳ ngơ ngác hỏi.
"Tại gọi mãi cậu không dậy nên bọn tớ mới ngồi đây đợi thêm một lát nữa rồi lại gọi cậu dậy sau. Nhưng chưa kịp gọi cậu đã dậy rồi". Nam lên tiếng giải thích.
Đúng lúc ấy bên ngoài lại vang lên tiếng gọi của đám người trong đoàn của Thuỳ. "Này, các cậu mau đến nhà chính ăn sáng đi. Đồ ăn nấu xong xuôi hết rồi đấy!"
Cả nhóm nghe thấy tiếng gọi thì cũng mau chóng đứng dậy sửa soạn để đến nhà chính ăn sáng. Chỉ riêng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-am-gioi-van-kiep-luu-duyen/3623266/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.