Tiếp đó Thùy nhìn thấy bà cụ kia đâm dao xuống từng chút từng chút một mà khoét ra một miếng thịt lớn trên đùi người đàn ông.
Tiếng hét đau đớn của người đó vang lên vọng ra khắp hang khiến cho bà cụ già kia càng thêm khoái chí mà cười lớn đầy thỏa mãn.
Vì quá sợ hãi nên nó chỉ biết lấy tay bịt chặt miệng lại để bản thân không thể hét lên được. Anh Kiệt ở đằng sau nhẹ nhàng đưa tay vuốt lưng cho nó. "Bình tĩnh, có tôi ở đây rồi. Không cần phải sợ!" @
"Tôi... tôi không muốn nhìn nữa! Cho tôi về với các bạn của tôi đi!". Thùy cố gắng hít thở sâu rồi quay đầu nhìn anh đề nghị.
"Được!".Anh nhẹ nhàng gật đầu rồi bảo cô nhắm mắt lại.
Thùy ngoan ngoãn làm theo lời của anh, nó vừa run rẩy nhắm mắt vừa ôm chặt lấy người của Anh Kiệt trong vô thức.
Trong bóng tối một nụ cười hài lòng khẽ nhếch lên rồi biến mất ngay trong chốc lát.
Mở mắt ra, Thùy thấy các bạn đang vây quanh mình với vẻ mặt đẩy lo lắng.
"Cậu tỉnh rồi. Vừa nãy làm bọn tớ sợ hết cả hồn!". Trang lo lắng lên tiếng trước.
"Phải đấy! Tự nhiên cậu bất động, cả người lạnh toát, gọi thế nào cũng không dậy! Làm bọn tớ sợ chết mất".
Quần phụ họa theo.
"Tớ không sao! Bây giờ chúng ta phải mau chóng rời khỏi nơi này thôi! Nán lại lâu quá không ổn. Chúng ta còn phải đi cứu người nữa mà". Thuy cố gắng điều chỉnh lại hơi thở và giọng điệu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-am-gioi-van-kiep-luu-duyen/3623263/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.