Tiết học buổi sáng vừa kết thúc Thùy lập tức kéo Phương và Hà chạy xuống căn tin trường để ăn trưa. Hôn nay nó không muốn về nhà. Lâu lâu ăn một bữa cơm trên trường để đổi gió cũng vui.
Khi ba đứa chúng nó vào đến căng tin, cảnh tượng trước mắt khiến cả bọn phải đồng loạt thở dài một phen. Tuy đã chạy nhanh hết sức rồi nhưng cái cảnh chen lấn xô đẩy kia vẫn là phải vượt qua thêm lần nữa.
Mặc dù đã quen với việc phải chen lấn giữa dòng người đông nghịt nhưng mà Thùy vẫn khá khó khăn để di chuyển đến chỗ ngồi quen thuộc của mình. Hà và Phương cũng không kém nó là bao.
Cả ba không hẹn mà cùng nhau thở dài. "Ăn bữa cơm thôi mà sao khó quá vậy trời!?"
Mất khoảng độ mười phút cả ba mới đi đến được chỗ ngồi quen thuộc ở trong góc nhà ăn. Vừa ngồi xuống đứa nào đứa nấy cũng thở không ra hơi. Đi ăn trưa mà cứ như đi mua vé đu idol vậy. Có khi còn hơn thế nữa ấy chứ.
Nói không quá thì vậy chứ sức chen lấn này thật quá kinh khủng rồi! Nên có nói như vậy cũng hợp lí.
Ổn định lại xong chỗ ngồi thì cả ba bắt đầu chọn gọi món. Ba đứa chúng nó còn vừa ăn vừa nói chuyện rất vui vẻ nữa.
Mới ăn được nửa chừng thì ở ngoài cửa lại có thêm một đám người nữa đi vào. Tất cả mọi người trong căn tin cũng dừng chen lấn mà đột ngột né đường cho đám người kia. Cảnh tượng đó khiến Thùy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-am-gioi-van-kiep-luu-duyen/3613894/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.