Thùy nhìn phản ứng của bốn người kia và hai cô bạn ở bên cạnh mà thắc mắc. "Sao vậy? Lạ lắm à?"
Lạ! Còn hơn cả lạ nữa ấy chứ! Lần đầu họ thấy có người đi vào vùng đất chết để tìm người sống đấy! Nói không lạ chính là nói dối!
"Sao lại đến đó tìm mẹ?". Cuối cùng vẫn là Trang không nhịn được mà cất tiếng hỏi.
"Có người nói mẹ tôi ở đó". Thùy bình tĩnh trả lời.
Lại một lần nữa sáu người còn lại kinh ngạc nhìn Thùy.
"Người ta nói gì cậu cũng tin à?". Quân dùng thái độ nghi ngờ hỏi.
"Tôi tin có chọn lọc nha!". Thùy phùng má cãi. Nó đâu có ngu mà người ta nói gì tin nấy đâu.
Linh thấy chủ đề nói chuyện bắt đầu có chiều hướng đi xa thì khẽ họ nhẹ một cái nhắc nhở. "E hèm. Chúng ta quay lại chủ đề chính đi".
"Lúc nãy mấy cậu hỏi bọn tôi là cũng đi du lịch là sao? Bộ mấy cậu không biết chuyến xe này là đi đâu hả?". Trang mau chóng bắt vào trọng tâm ban đầu để hỏi.
"Tớ không biết. Người kia nói tớ phải lên chuyến xe này. Khi nào đến nơi thì hắn sẽ nói tiếp". Thùy nói mà mặt vẫn không lộ một chút cảm xúc nào.
Nó không muốn nói hay để người khác biết được Duy. Như vậy quá nguy hiểm. Vả lại, những lời mà Duy đã dặn nó vẫn luôn ghi nhớ ở trong lòng. Tuyệt đối không thể để lộ ra dù chỉ một chút thông tin.
"Thế người kia có nói đích đến của chuyến xe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-am-gioi-van-kiep-luu-duyen/3614901/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.