Lâm Triệt đợi ở trong nhà đã lâu, gọi điện thoại cho Cố Tĩnh Trạch, anh cũng không nghe máy. Cô hỏi người làm trong nhà, lại hỏi cả bảo vệ ở bên ngoài, ai cũng không biết Cố Tĩnh Trạch đã đi đâu.
Cô bực mình cầm điện thoại lên, không cần biết anh có nhìn thấy hay không, trước hết cứ gửi vài cái tin nhắn đã.
“Cố Tĩnh Trạch, tôi không biết tại sao anh lại không vui, nhưng anh cũng biết mà, bởi vì tôi mà Tần Khanh mới bị thương phải nằm viện. Anh hẳn là biết vì sao đi, cậu ấy đỡ giúp tôi thủy tinh rơi xuống, nếu không nhờ cậu ấy, người bị thương bây giờ là tôi rồi. Vì thế tôi ở lại bệnh viện chăm sóc cậu ấy, cũng đâu có gì không đúng, vì sao anh lại tức giận? Nếu tôi vong ân phụ nghĩa, không thèm đém xỉa gì đến cậu ấy thì là đúng sao?”
Tin nhắn gửi đi cũng không có hồi âm, Lâm Triệt nằm vật trên giường, đợi anh đã lâu, cảm giác chính mình đang đợi một người sẽ không bao giờ quay đầu lại, trong lòng có chút mất mát.
Quên đi, nếu anh ta tức giận, thì sẽ không bỏ đi như này đâu.
Lâm Triệt không muốn tiếp tục suy nghĩ lung tung nữa, mang theo bất an mà chợp mắt một chút, ngày hôm sau liền đi quay chụp hiện trường, buổi tối cũng không muốn về nhà, trực tiếp ở lại quay phim dưới đất.
Chụp được một lúc, Lâm Triệt lại nghĩ đến Tần Khanh. Cô không có phương tiện để đi qua chăm sóc anh ta, miễn cho anh ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thiem-hon-kieu-the-ong-xa-cuc-sung/3053486/chuong-154.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.