Trên đường, Bạch Giai ngỏ lời: “Chúng ta kết bạn đi!”
Trương Thư Bân thoải mái: “Ok luôn.”
Bạch Giai đi xe không phải dạng bình thường. Cô đi nhanh lạng lách, đánh võng làm đủ mọi trò.
Trương Thư Bân ngồi đằng sau mặt trắng bệch, hồn như muốn lìa khỏi xác.
Không những thế, Bạch Giai còn trêu chó nữa.
Cô nhìn thấy chó như nhìn thấy bạn mình, “hú…hú…” vài tiếng làm con chó cứ đuổi theo.
Cô thì thoái mái phóng xe còn cậu đằng sau sợ hãi co hai chân lên. Trương Thư Bân thấy con chó nó cắn mình đến nơi rồi.
Cậu cứ giục cô nhưng càng giục cô càng đi chậm lại.
“Bạch Giai, cậu đi nhanh lên đi!”
Cô thấy Trương Thư Bân sợ hãi quá mức nên không trêu. Cô rít ga chạy vèo vèo.
Tại nhìn mặt Trương Thư Bân cứ ngu ngu đần đần làm Bạch Giai nhịn không được nổi tính xấu muốn trêu chọc.
Chỉ là khuôn mặt hơi ngây ngô tính cách hiền hiền mà thôi.
Trương Thư Bân kêu cô dừng lại, cậu nhảy xuống đứng trước mặt cô nghiêm túc nói.
“Bạch Giai, cậu quá đáng rồi đấy.”
“Cậu… cậu…”
Bạch Giai nhìn khuôn mặt của cậu đỏ vì tức. Trông thật đáng yêu quá đi!
Rất giống tiểu bạch kiểm! Nếu làm trai bao rất được nhiều người chọn.
Trương Thư Bân chưa nghĩ được từ nào để miêu tả hành động của cô thì cô đã nghĩ sẵn nghề tương lai cho cậu rồi.
Trương Thư Bân lắp bắp nói: “Cậu… cậu… muốn kết bạn gì chứ, muốn kết thúc cuộc đời của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thich-em-da-tu-lau/2842453/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.