Cả lớp còn nhìn không nổi, Bạch Giai ra tay quá là ghê gớm.
Một lát sau, Bạch Giai tuyên bố: “Các cậu muốn làm gì thì làm đi!”
Cả lớp hào hứng tung hô.
Nhưng trong góc lớp, Kỷ Ngôn Thiên ngồi ôm mặt muốn khóc.
Bạch Giai nhìn thế nhếch mép. Ai bảo anh dám lấy thẻ cô cà cơ.
Đáng đời.
Tan học, Bạch Giai và Kỷ Ngôn Thiên ôm mặt gương mặt sưng húp đi về.
Mẹ Kỷ thấy khuôn mặt anh như thế, tiện miệng hỏi.
“Con sao vậy?”
“Con bị một con chó dại cắn.” Kỷ Ngôn Thiên căm phẫn nhìn cô.
Cô không sợ còn bĩu môi nhìn anh.
“Vậy hả? Lớn như vậy còn bị chó cắn. Đúng là chẳng ra làm sao.”
“Thôi hai đứa vào ăn cơm đi.”
Ngày hôm sau, thầy Sở trong lớp sớm. Khi Bạch Giai đến, từ ngoài lớp cô đã nghe thấy tiếng chửi của thầy Sở.
Cô bước vào lớp liền bị thầy Sở điểm tên.
“Em đó, Bạch Giai.”
“Đi lên đây.”
Bạch Giai bước lên phía bục giảng.
“Em là lớp trưởng mà chẳng quản lý được lớp.”
“Tôi bảo em quản lớp trật tự rồi làm bài tập mà.”
“Tại sao lại để lớp ồn ào thế?”
“Hôm qua cô Phó đi qua còn thấy em cùng mấy đứa kia phá lớp.”
“Thân là lớp trưởng mà chẳng gương mẫu. Phạt em chạy năm vòng quanh sân thể dục.”
Bạch Giai: “???”
Năm vòng cô nghe nhầm không, cái sân thể dục to chà bá như thế chạy năm vòng đến ngày mai à.
“Em còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thich-em-da-tu-lau/2842445/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.