Đến bữa ăn cơm, mẹ Kỷ nhìn hai đứa ăn cơm. Cảm thấy có cái gì khác khác so với trước đây.
Nhìn thấy khuôn mặt của Kỷ Ngôn Thiên ngày càng rạng rỡ, mẹ Kỷ liền hỏi: “Này, Ngôn Thiên, dạo này sao vui thế? Có người yêu hả?”
Kỷ Ngôn Thiên miệng nhanh hơn não trả lời: “Vâ…”
Chưa kịp nói thì bị Bạch Giai đạp cho một cái. Anh nhanh chóng sửa lại câu trả lời: “Làm gì có đâu mẹ.”
“Vậy có chuyện gì mà dạo này vui vậy?”
“Lúc nào con mà chẳng vui.”
Mẹ Kỷ nhìn hai đứa chắc chắn có chuyện gì đấy nhưng không muốn nói bà cũng không hỏi nữa.
Kỷ Ngôn Thiên nhìn Bạch Giai đối diện, cô liếc anh tỏ ý tí nữa anh chết với cô.
Đã bảo là giữ bí mật rồi.
Mà anh vừa nãy suýt nữa nói ra luôn.
May mà cô có ở đấy kịp thời ngăn anh lại nếu không anh đã nói lia lịa rồi.
Khi đi lên tầng, Bạch Giai cất giọng gọi: “Này cái tên kia giời ơi đất hỡi kia?”
Kỷ Ngôn Thiên quay đầu nhìn ngó rồi chỉ vào mình: “Em gọi anh hả?”
“Đúng vậy.”
Anh từ từ đi lại gần cô: “Em gọi người yêu của mình như thế hả?”
“Cần phải trừng phạt.” Anh nhanh chóng hôn lên môi cô một cái.
Khi cô còn đang chìm đắm trong nụ hôn thì Kỷ Ngôn Thiên bất chợt chạy về phòng.
Chết tiệt, cái tên kia lại lừa mình rồi.
Sáng hôm sau đến lớp, thầy chủ nhiệm gặp riêng cô nói về vấn đề của lớp.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thich-em-da-tu-lau/2842435/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.