Nếu không bằng vào sự chênh lệch cực lớn giữa song phương, gã đã sớm chém bay tên tu sĩ bỏ túi đó rồi.
Cảm giác này khiến cho Vu Hồng thấy rất khó chịu, trong lòng cũng trở nên táo bạo hơn.
Bất chi bất giác, gã lại một lần nữa... bị mộng cảnh ảnh hưởng tới.
Sở Mặc không thể không âm thầm nhắc nhở bảo Vu Hồng cẩn thận, sau đó nói với gã biết suy đoán của mình.
Vu Hồng nổi giận gầm lên một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi. Búng máu này là do gã cắn đầu lưỡi của mình sau đó phun ra ngoài.
Sau đó cả người gã đều trở lên mạnh hơn rất nhiều.
Lúc này, khi gã lần nữa thi triển Bàn Cổ khai thiên ra đã có thể thấy được rõ ràng đối phương như là biết được sau một khắc gã muốn chém về hướng nào, sau đó làm ra phòng ngự trước.
- Năng lực suy diễn này của chủ thượng thật sự không gì sánh kịp.
Vu Hồng không thể không bội phục nhãn giới cùng trí tuệ của Sở Mặc, lại có thể nhìn thấu lai lịch chân chính của đám sinh linh này.
Bởi vì cũng chỉ có chính bản thân Bàn Cổ mới quen thuộc với chiêu thức truyền thừa này nhất. Ngay từ đầu đây không phải là sinh linh thật, còn thiếu một chút nhưng cũng không có trí tuệ cao như vậy. Nhưng đám tu sĩ bỏ túi lại khác. Cho nên, Vu Hồng một khi thi triển ra Bàn Cổ khai thiên, đối với với tên tu sĩ bỏ túi đó sẽ có cảm giác bị người ta nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-thien-dao/1866260/chuong-2400.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.