Hồ Tiếu nhìn thoáng qua Sở Mặc.
Tử Đạo khoát tay:
- Huynh đệ nhà ta.
Hồ Tiếu trong lòng hơi hơi rùng mình, lúc nhìn về ánh mắt của Sở Mặc có chút biến đổi không giống. Đã nhiều năm rồi, người có thể cùng với Tử Đạo kết thành bằng hữu tại sân thí luyện không nhiều, có thể từmiệng y thừa nhận là huynh đệ lại càng ít! Ít nhất là Hồ Tiếu chưa nghe qua.
Y ở thầm nghĩ trong lòng:
- Nói như vậy Sở Mặc nhất định là có chỗ hơn người rồi. Còn có Lưu Vân Phong nữa, lại là chuyện gì vậy?
Nhưng y cũng không có hỏi, mà nói:
- Ba vạn kim ngũ hành thần kim có thể luyện chế ra một binh khí, gần đây vừa lúc đang nghiên cứu luyện khí.
Hí! Lưu Vân Phong và Tử Đạo kìm không được hít một hơi khí lạnh.
Lưu Vân Phong tán thành nói:
- Món này… không nhỏ đó!
Tử Đạo cười lạnh nói:
- Tuyết gia này không có tiền đồ, thật là xấu hổ, xem ra lần này, Tuyết Vô Lệ có lẽ xuất hiện tâm ma rồi. Thật là yếu ớt.
Hồ Tiếu khóe miệng rút rút ra:
- Không phải là yếu ớt đi. Nghe nói Tuyết vô lệ trong trận thí luyện bị đánh bạo, nếu không có lão tổ che chở, bỏ trốn mất dạng thì đãbị gục ngã tại sân thí luyện này rồi. Loại người như y nào đã từng phải nếm trải qua sự thiệt thòi này a.
- Cũng là mọi người xem thân phận của Lão tổ nhà y, không thèm để ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-thien-dao/1865666/chuong-1806.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.