- Hòa thượng như ngài rất khác so với tưởng tượng của ta.
Sở Mặc thật lòng khâm phục nói. Mỗi hành động của lão hòa thượng đều trái ngược với suy nghĩ về Phật môn của Sở Mặc lúc trước, phải biết lão hòa thượng trước mặt hắn chính là tông chủ của Phật môn bây giờ đó.
Nhưng ngài lại không ra vẻ cao giá mà giống như một học giả uyên bác, nói câu nào khiến người ta tin phục câu ấy.
- Không biết nên mới sợ, mà cũng vì không biết nên mới có hiểu lầm.
Sở Mặc gật đầu, đồng ý với lời nói của lão hòa thượng. Tộc độ bay của lão hòa thượng cũng không nhanh lắm, nhưng chắc chắn không chậm. Ngài mang Sở Mặc đến một tòa đại điện đổ nát ở rất xa. Trước cửa điện, có một thanh niên mặc áo xanh, đang chắp tay đứng xem bảng hiệu cổ kính trên đại điện.
Biết lão hòa thượng và Sở Mặc đến, thanh niên này cũng không quay đầu, chỉ thản nhiên nói:
- Nghe nói Phật môn từng là đại tông môn huy hoàng cường thịnh, không ngờ giờ lại xuống dốc đến mức này. Thật khiến cho người ta thương tiếc.
Lão hòa thượng cười ha ha. Thanh niên kia quay đầu, cao ngạo lạnh lùng nhìn lão hòa thượng:
- Ngươi thấy ta nói không đúng sao?
Lão hòa thượng lắc đầu:
- Thí chủ không biết nhiều về Phật môn. Lão nạp cũng không biết nên nói thế nào, không thể nói thí chủ nói đúng hay sai được.
- Con lừa kia, không cần cố lộng huyền hư. Ngươi cứ làm như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-thien-dao/1864981/chuong-1117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.