Sở Mặc như bằng một nửa sư phụ của họ!
Có phần nhân tình này, cho dù trong tương lai, hoàng gia muốn nhằm vào SởMặc và người thân của Sở Mặc thì hai người kia cũng sẽ không đáp ứng.
Nói cách khác, đó là bội bạc, đó là vong ân!
Giang hồ nhiều khi nhìn như ác nghiệt vô tình, toàn ân oán chém giết, tranh đoạt lợi ích.
Nhưng trên thực tế, ở phương diện khác cũng tràn đầy tình người.
Người trong giang hồ tự nhiên có quy củ của giang hồ!
Có người vì lợi ích không ngừng đuổi giết Sở Mặc. Đến cuối cùng cũng không bị trừng phạt? Thậm chí không cần Sở Mặc ra tay, mà chính bọn họ tự chém giết. Chuyện đó đúng là kết cục làm hỏng quy củ!Giang hồ giống thế tục, có người tốt cũng có người xấu. Chẳng qua ân oán trong giang hồ dùng quy củ giang hồ giải quyết.
Mà không phải luật pháp như thế tục.
Cho nên, Sở Mặc cũng không lo lão thái giám vô danh và Uất Trì tiên sinh sẽ phản chiến với mình.
Cho dù nếu chẳng may có một ngày, hai người thật sự bị lợi ích hấp dẫn, làm ra chuyện vi phạm đạo đức lương tri. Sở Mặc cũng không sợ.
Bởi vì chân truyền đích thực trong Phiêu Diêu Cung đều nằm trong tay hắn! Hơn nữa tương lai có một ngày, người chân chính trở về chủ trì học viện này chỉ có thể là Diệu Nhất Nương!
- Ta chỉ là thay Nhất Nương tỷ tạm thời chưởng quản số kế thừa này!
Đây là lời Sở Mặc nói trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-thien-dao/1864169/chuong-305.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.