Hàn Nhã nghe được tiếng gọi tên “Thất Thất”, suýt chút nữa là muốn giương tay lên cho Sở Thế Kiệt một bạt tay!
Anh ấy xoa mặt cô ấy mà lại gọi tên “Thất Thất”, anh ấy đã bị linh hồn con tiện nhân Hạ Thất Thất bám theo sao?!
Không phải nói là rất căm ghét Hạ Thất Thất sao, sao giờ lại gọi tên cô ấy?
Rốt cuộc là cái chết của Hạ Thất Thất quá đột ngột, hay là, trong thâm tâm anh ấy, thật ra luôn có Hạ Thất Thất?!
Khả năng thứ hai đó,càng khiến cho Hàn Nhã phẫn nộ hơn, con tiện nhân Hạ Thất Thất, vừa không cao bằng cô ấy lại không đẹp bằng cô ấy, trừ phi Sở Thế Kiệt bị đuôi mới thích loại rẻ mạt đó, nhất định là do cái chết của Hạ Thất Thất quá đột ngột, nên trong lòng Sở Thế Kiệt cảm thất áy náy thôi, nhất định là như vậy!
Cố dìm sự phẫn nộ trong lòng xuống, Hàn Nhã tự khiến mình lơ đi tiếng “Thất Thất” đó, nhón chân lên, vòng tay qua gáy sau ôm Sở Thế Kiệt, sau đó, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi anh ấy, “Anh Kiệt, em yêu anh.”
Sở Thế Kiệt dường như từ trong mộng tỉnh dậy, đưa mắt nhìn xuống, nhìn thấy Hàn Nhã đang hôn mình, có lẽ lúc cô ấy đi mời rượu đã uống rượu, trong miệng vẫn còn mùi rượu.
Khác với mùi vị thanh ngọt của Hạ Thất Thất.
Tuy rằng, anh ấy đòi Hạ Thất Thất không có bao nhiêu lần, thậm chí mỗi một lần, anh ấy đều đối xử với Hạ Thất Thất rất bạo lực, nhưng anh ấy vẫn còn nhớ, đôi môi của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-ra-yeu-anh-lai-dau-den-nhu-vay/1499395/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.