“Anh Kiệt, anh về rồi à.”
“Anh Kiệt, em thích bộ đồ này lắm.”
“Anh Kiệt, anh tặng cho em chiếc nhẫn, em sẽ đeo nó hằng ngày.”
“Anh Kiệt, đợi đứa con sinh ra rồi, anh sẽ đối xử với em tốt hơn không?”
“Anh Kiệt, em đã giúp đứa con nghĩ ra được rất nhiều tên, anh xem, có cả nguyên một trang giấy, anh cảm thấy cái cái tên nào nghe hay hơn?
“Anh Kiệt... Anh Kiệt...”
Bên tai, dường như còn có thể gợi nhớ lại rất nhiều lời nói mà Hạ Thất Thất đã từng nói, anh ấy luôn cảm thấy cô ấy rất phiền, chưa bao giờ có vẻ mặt tốt cho cô ấy nhìn cả, mỗi khi cô ấy mỉm cười, thì anh ấy không phải làm mặt lạnh lùng thì là trợn mắt lên nhìn.
Nhưng cô ấy rốt cuộc đã dùng một trái tim như thế nào, khi anh ấy ác nghiệt, thậm chí là chán ghét, nhưng cô ấy vẫn cười với anh ấy?
Và bây giờ, cô ấy cuối cùng cũng bị anh ấy tổn thương đến triệt để, vì vậy, cô ấy cười không ra nữa, mà lựa chọn tự sát sao?
Lúc này, pháp y phụ trách cho nữ thi thể làm giám định nói, “Thưa ông, tôi đã xem qua thi thể của bà ấy, các cơ quan trong cơ thể không có dấu hiệu bị trúng độc, ngoại trừ cổ tay trên người ra, cũng không có bất kì vết thương nào cả, nếu như ông khẳng định vợ trước của ông không có bất kì kẻ thù nào cả, vậy thì chúng tôi sẽ kết án như thế này.”
“Đương nhiên, nếu như ông kiên quyết, ông cũng có thể mời cha mẹ bà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-ra-yeu-anh-lai-dau-den-nhu-vay/1499394/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.