Đôi mắt như bị hàng ngàn cái gai đâm vào, Sở Thế Kiệt nhìn không chớp mắt vào màn hình điện thoại, sao cũng không thể tin được hàng chữ tin nhắn mà mình đọc được.
Nhận xác...
Hạ Thất Thất, chết rồi?!
Lòng ngực nhấp nhô liên tục không ngừng, đôi mắt phát run lên, trong nháy mắt đã chạy đi về hướng cầu thang.
“Anh Kiệt, sao anh lại ở đây, còn hai phút nữa nghi thức hôn lễ sẽ bắt đầu, chúng mình chuẩn bị phải vào sân khấu rồi.” Hàn Nhã vội vã chạy đến, vừa thở hổn hển, vừa kéo tay Sở Thế Kiệt lại.
Sở Thế Kiệt quay lại nhìn, giống như được hoàn hồn vậy, ngơ nhác nhìn Hàn Nhã.
Hàn Nhã tiến lại gần quan tâm, sau đó dùng lòng bàn tay sờ lên trán, nói “Anh Kiệt, anh sao vậy, sắc mặt sao kém thế, trong người không khỏe chỗ nào sao? Hay là em gọi điện thoại cho người chủ trì hôn lễ, kêu anh ta dời nghi thức lùi lại trễ một tí?”
Sở Thế Kiệt cầm trên tay chiếc điện thoại bất giác bị năm ngón tay xiết chặt lại, anh ấy suýt nữa quên mất, hôm nay là ngày cưới của anh ấy và Hàn Nhã, những năm nay, không phải anh ta rất muốn ly hôn với Hạ Thất Thất và cưới Hàn Nhã làm vợ sao, nhưng tại sao, Hạ Thất Thất lại chết, nhưng anh ấy, trong lòng lại hỗn loạn như vậy.
“Anh Kiệt, anh đang nghĩ gì vậy, anh rốt cuộc bị sao vậy?” Hàn Nhã nhìn thấy ánh mắt lơ lửng của anh ấy, hỏi lại lần nữa.
“Cô ấy chết rồi.” Sở Thế Kiệt lẩm bẩm nói như mất đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-ra-yeu-anh-lai-dau-den-nhu-vay/1499392/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.