Nhưng sâu trong lòng, cô lại không nhịn được nghĩ một bóng người dứt khoát kiên quyết từ trên lầu nhảu xuống, không có chút nào lưu luyến bản thân ở lại thế giới này, điều này bỗng nhiên lại khiến trái tim cô trở nên mềm mại, thậm chí còn xúc động muốn khóc...
Lúc cô há miệng, chính bản thân cô cũng không ngờ rằng mình sẽ nói ra lời như vậy.
"Có lẽ, trước đây người kia có chút nào "Ngu ngốc" như ngươi thì cũng không đến nỗi khiến ta tuyệt vọng như thế..."
Cô im lặng thật lâu, trong mắt lại mơ hồ có tơ máu.
Nhưng cô cũng không lãng phí thời gian quá nhiều, mà chợt kịp phản ứng lại, nhấc tay áo lên day day mắt một chút, sau đó thở dài một hơi, mặt đối mặt nhìn Lục Tân, trầm giọng nói:
"Nhưng cho dù như thế nào, ngươi phải nhớ kỹ, lấy chuyện an toàn rời khỏi đây là yếu tố kiên quyết, hiểu chưa?"
"Ngươi mới là quan trọng nhất, biết không?"
"Chuyện này..."
Lục Tân bị cô nhìn lúc này, ngược lại có chút chột da.
Hắn nghĩ thầm có phải cô hiểu lầm cái gì không, trong lòng hắn, bản thân hắn vỗn chính là thứ quan trọng nhất...
Thật sự ta không nghĩ phải chết cùng với các ngươi.
Cứ ném các ngươi ở đây với việc coi trọng mạng của các ngươi hơn mạng của hắn là hai việc khác nhau đấy...
Mặt khác, hắn còn đang ấp ủ làm sao để dẫn dắt chủ đề câu chuyện để kiếm thêm một vài trăm triệu kia, nhưng lại bị cô cắt ngang.
"Được rồi!"
Nhưng tiến sĩ An cũng không cho Lục Tân cơ hội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231812/chuong-1773.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.