Thấy lưng mình đã sát lại với vách tường mà tiến sĩ An vẫn không thôi, Lục Tân bỗng có cảm giác vô cùng tức giận.
Hắn chợt duỗi tay, đẩy tiến sĩ An đang không ngừng bước đến trước mặt hắn ra.
Đẩy bả vai cô ra.
Sau đó, mắt Lục Tân nhìn thẳng lại vào mắt của cô, lớn tiếng nói:
"Không biết"
"Ngươi..."
Tiến sĩ An có chút ngơ ngác trước câu trả lời không có chút chột dạ thậm chí còn có chút tức giận này của Lục Tân.
Nhất là khi trước đó cô đã dò xét Lục Tân, đã bị trọng thương.
Lúc này, trong lòng cô vẫn còn chút sợ hãi đối với Lục Tân, bởi vậy khi đối mặt với cơn giận của hắn.
Cô càng theo bản năng lùi bước.
Mà sau khi Lục Tân thản nhiên nói ra ba chữ trước đó, hắn lại có cảm giác như cảnh cửa nào đó trong lòng chợt được mở ra.
Lông mày hắn cau chặt lại, vẻ mặt nghiêm túc thậm chí có chút hung ác nhìn sang tiến sĩ An.
"Các ngươi là nhân vật lớn trong viện nghiên cứu, là nghiên cứu viên, các ngươi đều có địa vị phi phàm, xưa nay không coi tiền là tiền..."
"Các ngươi đều có tầm nhìn xa trông rộng, cho nên hi sinh cái gì cũng thấy là không quan trọng..."
"Nhưng ta không phải vậy!"
"Ta chỉ là một tiểu tốt, ta ra đây làm việc chính là vì kiếm tiền, ngay cả bằng tốt nghiệp đại học của ta cũng là người ta tặng"
Hắn vừa nói xong, lại cảm thấy không có gánh nặng sinh viên nên cũng càng ngày càng thẳng thắn bình tĩnh:
"Cho nên ta căn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231811/chuong-1772.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.