"Hơ... Hơ.."
"Chuyện này, chuyện này là sao vậy?"
Hai vị tiến sĩ Trương Vương chạy theo Lục Tân suốt cả đường, mệt đến mức thở hổn hển.
Họ không biết dưới tình huống không có đèn và ruồi điện tử dẫn đường, Lục Tân làm thế nào mà đi xa được như vậy. Có điều vì lời căn dặn của tiến sĩ An, họ vẫn không dám lơi lỏng mà bước nhanh chạy theo, sau đó thấy được Lục Tân qua một cánh cửa.
Cửa không khóa, vì vậy họ có thể nhìn thấy Lục Tân đứng trước một cái xác dựa vào ánh sáng bé nhỏ của chiếc đèn pin cầm tay.
Họ không dám chiếu thẳng đèn pin vào mặt của Lục Tân, vì vậy đại bộ phận cơ thể của hắn vẫn chìm trong bóng tối.
Không biết vẻ mặt bây giờ của hắn thế nào, chỉ thấy được hắn đứng lặng ở đó, có vẻ đã đứng được một khoảng thời gian dài.
"Đúng thật, đúng thật là nơi này..."
Từ rất lâu về trước bản thân hắn thật sự đã từng đến nơi này, ở nơi sâu xa nhất trong tiềm thức.
Phải qua hồi lâu Lục Tân mới xác định được điều này. Hắn nhẹ nhàng cầm giấy chứng nhận trên người cái xác kia lên, sau đó lại kẹp vào áo blouse trắng của cái xác. Lúc này Lục Tân mới từ từ đứng dậy, bước từng bước như đang xê dịch mà chậm rãi bước lên hành lang.
Phía bên trái hắn là những cánh cửa.
Có cái mở rộng, có cái khép hờ, có cái nhẹ nhàng đóng lại bởi cơn gió không biết từ đâu thổi tới.
Cạnh cửa có rất nhiều vết cào của móng tay.
Mà trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231794/chuong-1755.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.