Theo động tác của Lục Tân, mọi người đều rơi vào cảm giác vô cùng sợ hãi.
Hai vị tiến sĩ Trương, Vương lại căng thẳng giơ tay cầm đèn pin lên, chiếu vào hướng sau cánh cửa sắt.
Lập tức họ như bị tạt một chậu nước lạnh, đi kèm với đó là cả thất vọng.
Phía sau cửa sắt, thoạt nhìn thì như một phòng tài liệu lớn, nhưng bây giờ, bên trong chỉ có những giá đựng trống không.
Đến nửa tờ giấy cũng không có.
Cho nên, cục diện không muốn nhìn thấy nhất đã xuất hiện sao? Cực cực khổ khổ đi đến đây, kết quả lại phát hiện, nơi này đã sớm bị người khác dọn dẹp, không phát hiện được bất cứ thứ gì?
"Không đúng... không đúng..."
Nhưng cũng vào lúc tâm trạng họ chìm trong tuyệt vọng, chỉ muốn thốt ra lời ai oán bất lực ngay lập tức thì chợt nghe thấy bên cạnh có tiếng nỉ non mê mang.
m thanh này đến vô cùng đột ngột, làm cho họ giật mình, vội vàng quay người qua.
Chỉ thấy Lục Tân vừa mở cửa sắt ra, đang đứng bên cạnh cửa sắt, bất lực nhìn khung cảnh chung quanh.
Chung quanh ngoại trừ ánh sáng do ánh đèn pin chiếu ra cũng chỉ có ánh sáng màu lam le lói của ruồi điện tử.
Nhưng trong mắt hắn, ánh đèn lại chiếu sáng rõ ràng khung cảnh trắng bệch, giống như toàn bộ thế giới đều sáng rực lên.
"Đây là..."
Hai vị tiến sĩ đồng thời lùi về sau một bước, có phần kinh hoàng.
"Đừng quấy rầy hắn."
Tiến sĩ An chợt nhỏ giọng mở miệng, ngăn hai người họ lại.
Hai vị tiến sĩ không hiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231793/chuong-1754.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.