Vô số hoa văn chồng chéo lên nhau rồi dung hợp với sức mạnh của lá chắn tinh thần, háo thành nắm đấm màu đen. Khi nắm đấm của mình được thu về, nắm đấm đen kia lại phóng ra từ bên trong lá chắn, dí theo mình như hình với bóng.
Đó là cỗ sức mạnh mà mình đã nên xuống lá chắn, cuối cùng lại bị bắn ngược lại toàn bội! "Ầm!"
Lục Tân đang thu nắm tay về lại phải đối mặt với nắm đấm do lá chắn phóng ra, sức mạnh cực lớn xé rách không khí chỉ trong nháy mắt.
Từng hàng ghế dài xung quanh bị sức mạnh tỏa ra từ đợt va chạm cắt nát, biến thành vụn gỗ.
Mặt mày Lục Tân biến sắc, xương tay bên trái như vỡ vụn, cả người như con diều đứt dây bay thẳng về phía sau, trực tiếp đâm xuyên vách tường của giáo đường, bay ra ngoài, cuối cùng ngã xuống con đường ẩm ướt...
Đúng lúc này, biểu cảm trên mặt Lục Tân trở nên kích động:
"Lấy được rồi"
"Hửm?"
Trong giáo đường, sắc mặt ông cụ đứng sau lá chắn tinh thần, lẳng lặng quan sát Lục Tân từ nãy giờ bỗng biến đổi.
Ông ta nhìn kỹ tay phải của Lục Tân. Thời điểm cả người ngả về phía sau, tay phải của Lục Tân lại duỗi ra trước. Nhìn từ phía đối diện thì chỉ thấy được mặt cắt tay phải Lục Tân, nguyên nhân là vì khi hắn với tay phải ra trước, cả cánh tay như duỗi vào trong một khoảng không khác.
Thế nên ta chỉ có thể nhìn thấy phần bắp tay phía sau khuỷu tay của hắn, còn phần cẵng tay và bàn tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231731/chuong-1692.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.