Trong mắt ông cụ, hay nói đúng hơn là trong mắt tất cả sinh vật tinh thần, mình chỉ tiến về phía trước mấy bước rồi đứng đối mặt với ông cụ, khách khí trò chuyện với ông ta. Khoảng cách giữa mình và cái rương trong ám cách ít nhất còn tận bảy tám mét.
Nhưng thực tế thì Lục Tân đã sớm vòng qua ông cụ, bước tới trước ám cách, duỗi tay về cái rương màu đen.
Đây là kế sách của Lục Tân, cũng là phương pháp trực tiếp nhất và ngắn gọn nhất mà hắn có thể nghĩ ra.
Nếu đã quyết định sẽ giành lại, tất nhiên phải chọn cách có hiệu suất cao nhất rồi.
"Rì rào..."
Nhưng thời điểm đầu ngón tay của của Lục Tân chạm tới ám cách, bên trên bỗng hiện lên từng vòng gợn sóng, hệt như bản thân đang nhúng tay vào mặt hồ dựng đứng.
Thời điểm gợn sóng tan đi, ông cụ thình lình hiện ra bên trái Lục Tân.
Ông ta chưởng nhẹ một cái, phóng thích trùng kích tinh thần chặn lại bàn tay đang duỗi về phía âm cách của Lục Tân. Hơn nữa, điều khiến người ta cảm thấy vi diệu là, trùng kích tinh thần mà ông ta phát ra vô cùng ôn hòa.
Ôn hòa đến độ không khí xung quanh chẳng hề hiện lên chút sóng gợn tương ứng nào, ánh nến trên cái giá đằng sau cũng chẳng hề run rẩy, lập lòe lấy một chút.
Mặc dù dùng hình thức trùng kích tinh thần để phóng ra, nhưng nói cho đúng thì đây hẳn là một lá chắn tinh thần.
"Chân lý sẽ không bao giờ bị ảo tưởng lừa dối..."
Ánh mắt ông cụ hướng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231730/chuong-1691.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.