Lục Tân nghe thấy câu nói của hắn thì không nhịn được mà nở nụ Cười:
"Đọc sách nhiều vào thì ngươi cũng sẽ học được thôi."
"Từ sau khi rời khỏi cô nhi viện, ta vẫn luôn cố gắng học tập."
"Số Tám, lúc vừa mới gặp lại, ngươi từng nói thành tích lúc trước của ta không tốt, nhưng thật ra bây giờ ta đã có văn bằng đại học rồi...
Tuy Số Tám vẫn chưa đồng ý, nhưng có thể nhìn ra thái độ của hắn đã thả lòng rất nhiều.
Đến tận lúc này, trái tìm của Lục Tân mới nhẹ nhàng hơn đôi chút.
So với Người Cầm Kiếm, thái độ của Số Tám mới là thứ hắn quan tâm.
Cuối cùng thì suy nghĩ của mình và Số Tám cũng thống nhất với nhau.
Giờ phút này, rốt cuộc mình cũng có thể chân chính đối diện với Số Tám như khi đối diện với bạn học cũ.
Trong lúc Lục Tân và Số Tám nói chuyện, lão bảo vệ vẫn luôn ngồi im lặng bên cạnh uống rượu.
Ông dùng tăm xỉa răng, cẩn thận găm lòng trắng trong hột vịt lộn lên, cẩn thận đưa vào miệng, cắn từng chút một, ăn vô cùng cẩn thận.
Chỉ có người đã sống trong đói khổ quá lâu mới quen dùng cách này để uống rượu.
Đối với cuộc trò chuyện giữa Lục Tân và Số Tám, ông căn bản chẳng thèm để trong lòng, ngoại trừ thỉnh thoảng ngước mắt nhìn một cái thì phần lớn thời gian ông đều ngồi yên tĩnh uống rượu, tận đến lúc không khí xung quanh trở nên tĩnh lặng, ông mới phát hiện Lục Tân đang nhìn mình.
Lúc này ông thong thả đặt ly rượu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231683/chuong-1644.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.