"Đúng vậy."
Lục Tân thong thả nói tiếp:
"Ta muốn nhờ ngươi giúp ta tìm lại những đứa trẻ trong cô nhi viện. Ta biết có vài người vẫn còn sống, cũng biết có vài người đã mãi mãi... rời khỏi cõi đời. Trên đoạn đường này, ta đã gặp được cô giáo Tiểu Lộc, bé Mười Chín, Số Bảy, Số Hai, và cả ngươi, còn có bé Mười Bảy luôn ở bên cạnh ta, nhưng ta vẫn luôn nhớ đến những người khác, không lúc nào là không..."
"Ngươi đã từng đi theo bên cạnh lão viện trưởng, vậy nên hẳn là ngươi hiểu rõ họ hơn ta, đúng không...
"Ta hy vọng ngươi có thể tìm được họ..."
"Chuyện này..."
Có mơ Số Tám cũng không ngờ Lục Tân lại đưa ra yêu cầu này.
Biểu cảm trên mặt hắn xuất hiện biến đổi lạ thường và vô cùng phức tạp, hắn có rất nhiều điều muốn hỏi nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
Tâm trí hắn rơi vào hỗn loạn, qua hồi lâu, hắn mới mở miệng hỏi được một câu:
"Tại sao?"
"VỊ..."
Lục Tân mở miệng, nhưng tốc độ lại chậm lại, dường như cũng đang xem xét phải nói thế nào.
Sám hối, bù đắp, chuộc tội, có lẽ cái gì hắn cũng muốn làm...
Nhưng cuối cùng, hắn lại chỉ nhẹ giọng đáp:
"Vì ta từng hứa sẽ cứu họ ra..."
Vẻ mặt Số Tám bỗng trở nên hoảng hốt. Hắn quay phắt sang nhìn Lục Tân, trong mắt ánh lên sự hoang mang và kinh ngạc, xen lẫn là dòng cảm xúc phức tạp và mãnh liệt vô cùng.
Qua thật lâu, hắn mới nhỏ giọng nói tiếp:
"Số Chín, ngươi thật sự thay đổi rất nhiều..."
"Ngươi..."
Như biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231682/chuong-1643.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.