Cuối cùng, hắn xuyên qua một đoạn thời gian trống dài thật dài, bộ phận chân chính bị thiếu trong trí nhớ của hắn, để đi tới thời điểm ban đầu... cô nhi viện.
Đây là nơi bắt nguồn hết thảy, cũng là nơi khởi đầu cho nỗi thống khổ mà mọi người đang đeo trên lưng.
Lục Tân cực kỳ căm hận nơi này, cũng căm hận bản thân mình ở đây nhất.
Vì thế hắn cầm theo thanh kiếm xét xử đã giết vô số người kia xông thẳng vào cô nhi viện, đi tới điểm cuối của trí nhớ.
Hay nói đúng hơn là điểm khởi đầu.
Hắn nhìn thấy bản thân mình thuở ban sơ trong trí nhớ.
Đó là một cậu nhóc đang ngồi ôm lấy hai chân, núp mình trong một góc của phòng thí nghiệm trắng xóa.
Hắn ngẩng đầu lên, đối diện với Lục Tân đang cầm kiếm xét xử trong tay, cả người toàn là máu.
Ánh mắt của hắn vô cùng sạch sẽ, nhưng cả người lại trông như cái xác không hồn.
"Đây là mình của thuở ban đầu ư?"
"Là con quái vật nhỏ đã giết chết tất cả mọi người trong cô nhi viện sao?"
Một cảm giác quái lạ thình lình che phủ cả người Lục Tân. Hắn chậm rãi giơ kiếm xét xử lên, chỉ về phía cậu bé đang ngồi trong góc.
Rõ ràng bây giờ chỉ cần xuống tay giết chết mình của lúc đầu thì bản thân sẽ chân chính được giải thoát, chân chính cảm thấy thoải mái.
Nhưng Lục Tân lại do dự.
Hắn không cam tâm, tựa như cái lần bị cô giáo Tiểu Lộc nói toạc ra ảo tưởng lớn nhất đời mình vậy, cái cảm giác bất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231634/chuong-1595.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.