Thời điểm bị thanh kiếm tựa như tác phẩm nghệ thuật có hoa không quả này đâm xuyên qua cơ thể và cả trí nhớ của mình, sự xung đột kịch liệt mà quái dị trong người Lục Tân, từng bàn tay nhỏ đang liều mạng xé rách làn da để vươn ra ngoài bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.
Trên người hắn cắm vô số thanh kiếm, máu tươi chảy xuôi theo kiếm, tụ lại dưới chân hắn tạo thành một dòng suối nhỏ. Trong dòng suối có vô vàn sợi tơ đen đang mạnh mẽ sinh trưởng.
Những sợi tơ này bò khắp cơ thể hắn, sau đó bắt đầu khâu môi, khâu mắt hắn lại.
Giờ đây hắn đã bị nhốt trong lồng giam trí nhớ, hoàn toàn ngăn cách với thế giới bên ngoài. Đồng thời, sức mạnh tinh thần của hắn lại vô thức lan tràn, dần dần dung hợp với sức mạnh tinh thần của cô giáo Tiểu Lộc.
Tiếng vui đùa ầm ĩ và tiếng chơi trò chơi như có như không của mấy đứa nhỏ bắt đầu khuếch tán ra khắp nơi, hơn nữa còn ngày càng chân thật.
Trong thành phố vệ tinh số 2 Thanh Cảng, mỗi một người đều như nhìn thấy những cái bóng có hình dạng như đứa trẻ đang chui tới chui lui.
Chúng nở nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.
Nhưng chúng cười càng vui, cảm giác áy náy càng tăng thêm khiến họ có cảm giác không khí như bị nén lại.
Cảm giác áy náy này lớn đến độ đủ để che phủ hết thảy lý trí và trí nhớ.
Cùng lúc đó, Số Tám đang đứng canh trước mặt cô giáo Tiểu Lộc.
Lớp áo vét màu đen và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231633/chuong-1594.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.